Chuyện tình “chàng 36, nàng 87” ở Sapa giờ ra sao?

Chàng trai ấy giờ đã ngót 40, còn “em” của chàng giờ đã tròn 90 tuổi, cái tuổi thượng thọ. Nhiều độc giả tò mò, không rõ qua bao sóng gió, chuyện tình của họ giờ này ra sao?

Năm 2010, dư luận xã hội “nổi sóng”, khi Báo điện tử VTC News đăng tải loạt bài về chuyện tình của “nàng 87 và chàng 36”. Đã có nhiều cuộc tranh cãi diễn ra. Người cho rằng, đó là chuyện tình của người tâm thần, kẻ lợi dụng, người thì cho rằng, đó là sự suy đồi đạo đức…

Dư luận xã hội nóng bỏng đến mức, lãnh đạo địa phương đã phải vào cuộc nhiều lần để tìm hiểu thực hư chuyện tình này. Thậm chí, một vị lãnh đạo ở Lào Cai đã đích thân đưa Giàng A Linh, người tình trẻ của cụ bà xuống tận Hà Nội, khám tại Viện Sức khỏe tâm thần, Bệnh viện Bạch Mai, để chứng thực xem bộ não của Linh có vấn đề gì không.

Cặp tình nhân Sông – Linh 3 năm trước
Bác sĩ Nguyễn Văn Dũng, Trưởng phòng điều trị Tâm thần và Điều trị nghiện chất, Viện Sức khỏe tâm thần – Bệnh viện Bạch Mai, cho biết, sau khi làm các test thử, xét nghiệm bằng các phương pháp khoa học, thì kết luận Giàng A Linh không hề bị tâm thần.Sau khi nhận được kết quả từ bệnh viện, Giàng A Linh rất vui. Anh đã bày tỏ với các bác sĩ rằng: “Sau khi mối tình của mình trở nên nổi tiếng, mình càng thấy yêu bà Sông hơn”.

Chỉ đến lúc đó, báo chí, các chuyên gia tâm lý, chuyên gia thần kinh, kể cả bạn đọc, mới thôi tranh cãi, đoán mò về cuộc tình này.

Cặp tình nhân này đã bật khóc khi nghĩ đến chuyện bị gia đình ngăn cản
Thực ra, ngay khi nhận được thông tin về chuyện tình kỳ lạ này từ “người rừng” Trần Ngọc Lâm, tôi đã tỏ ra nghi ngờ. Đành rằng đồng bào vùng cao có suy nghĩ về tình yêu, gia đình khác hẳn, nhiều khi chuyện lấy nhau do bố mẹ sắp đặt, hoặc lấy vợ về để có lao động, nhưng cũng không thể nào tin nổi lại có mối tình hiện hữu như thế.Tuy nhiên, ông Lâm khẳng định rằng, chuyện tình ấy là có thật. Bản thân ông cũng đã trò chuyện nhiều lần với anh chàng Giàng A Linh và với tư duy của một thầy thuốc, ông khẳng định đầu óc của Linh hoàn toàn bình thường.

Còn về phía bà Hạng Thị Sông, thì ông Lâm biết rất rõ. Bà Sông có lẽ là người có thâm niên bán hàng rong ở thị trấn Sapa lâu nhất. Ở tuổi 87, bà vẫn cuốc bộ đều đặn từ nhà ở xã Sử Pán vượt quãng đường 20km đến thị trấn Sapa để bán hàng rong kiếm sống.

Giàng A Linh uống rượu giải khuây, chờ tình nhân đi bán hàng
Bao năm nay, cụ bà này vẫn tự kiếm sống. Ngoài tiền thuê trọ, ăn uống, bà dành dụm gửi về cho con cháu. Ở tuổi bà vẫn làm được như thế thì không thể có chuyện bị tâm thần được.Trong cuộc trò chuyện với cặp tình nhân độc nhất vô nhị ở chợ Sapa, dù phải qua phiên dịch, song tôi tìm mọi cách đặt câu hỏi khó, liên quan đến cảm xúc, suy nghĩ. Từ câu trả lời, thái độ, biểu hiện cảm xúc, tôi tin rằng, hai con người hiện hữu giữa đời thực này, là những người bình thường như bao con người khác. Chỉ có một điều hết sức dị thường, đó chính là chuyện tình của họ.

Xã hội ngày nay, dù đã tiến bộ, cởi mở rất nhiều, nhưng những đầu óc bình thường nhất, cũng khó chấp nhận, hoặc khó có thể tin vào câu chuyện tình này. Vì thế, nó càng trở nên đặc biệt và hy hữu.

Tôi càng không tin vào tai mình, khi bà Lịch, chủ nhà trọ, nơi cặp tình nhân Sông và Linh thuê ở cùng nhau, bụm miệng cười rúc rích kể rằng, cặp tình nhân này mỗi lần bên nhau chả khác gì đôi chim cu gáy, “cứ như thể có giông bão trong rừng…”.

Bà Sông đi bán hàng rong kiếm sống
Những người đàn ông ở xóm trọ, quanh nhà bà Lịch thực sự ghen tị với anh chàng Giàng A Linh. Anh Linh được người tình chăm bẵm rất chu đáo. Đêm nào bà Sông cũng nấu nồi nước lá để người tình ngâm chân cho ấm.Chuyện tình của họ không những đầy đủ về mặt tinh thần, mà còn cả cảm xúc thể xác. Đã nhiều lần hỏi đi hỏi lại câu chuyện tế nhị này, song cụ bà đã mấy đời chồng và anh chàng đã 2 đời vợ này, đểu bẽn lẽn khoe rằng, mỗi lần ở bên nhau, họ quên cả trời đất, làm “phiền” cả xóm trọ.

Cảm động với chuyện tình của 2 người, bà Lịch đã thuê thợ đắp cái cửa sổ căn phòng “đôi chim cu gáy” thuê trọ thành hình trái tim. Bà Lịch rất tâm đắc với ý tưởng đó của mình và coi biểu tượng đó là sự bất diệt của tình yêu.

Bà Lịch, chủ nhà trọ của cặp tình nhân Sông – Linh
và cửa sổ hình trái tim tặng đôi tình nhân
Nhưng rồi, bà Lịch buộc lòng phải làm một cái việc, mà trong lòng bà cũng cảm thấy bất nhẫn, đó là “cắt hợp đồng thuê trọ” với cặp tình nhân này. Nhiều người nói vào tai bà rằng, người già như thế, mà yêu nhau đắm say, thì dễ đột tử lắm. Nhỡ cụ bà nổi tiếng này đột tử, thì ai còn dám thuê nhà trọ của bà nữa.Thời điểm đó, khách du lịch lên Sapa, ngoài việc đi thăm thú cảnh quan, thì đều muốn tìm gặp cặp tình nhân này. Không ít người dò hỏi bà Sông rằng bà uống thuốc gì mà được hưởng niềm hân hoan lâu vậy. Nhiều người còn nhờ bà mách nước, chỉ chỗ để xin… bùa yêu.

Họ luôn thể hiện tình cảm mỗi lúc bên nhau
Câu chuyện tình ầm ĩ xuất hiện trên mặt báo đã tròn 3 năm. Cộng với 6 năm họ chìm đắm trong men tình, đến hôm nay đã là năm thứ 9. Chàng trai ấy giờ đã ngót 40, còn “em” của chàng giờ đã tròn 90 tuổi, cái tuổi thượng thọ. Nhiều độc giả tò mò, không rõ qua bao sóng gió, chuyện tình của họ giờ này ra sao?Có độc giả phản ánh, họ tìm lên chợ Sapa nhưng tuyệt nhiên không thấy bà Hạng Thị Sông, không thấy Giàng A Linh và lâu rồi cũng không thấy ai bắt gặp cặp tình nhân này uống rượu với nhau, tay trong tay đi trong sương mờ huyền ảo Sapa nữa.

Chúng tôi đã có hành trình trở lại Sapa, để tìm lại cặp tình nhân từng gây chấn động dư luận.

Chuyện tình nàng 90, chàng 38: Cụ bà bị ‘cầm tù’

Cụ dặn dò tôi: “Nếu gặp Linh thì bảo bà nhớ Linh nhiều lắm. Bà yêu Linh nhiều lắm. Linh giữ gìn sức khỏe nhé. Đừng uống rượu nhiều…”.

Đường về xã Sử Pán (Sapa, Lào Cai) ngập chìm trong mây mù. Lương y Phạm Văn Thanh lái xe bò từng mét. Đoạn đường có 20km mà chúng tôi phải mất gần 3 tiếng mới vào đến nơi.

Trên những tảng đá ven đường, trong cái lạnh ngằn ngặt, những thiếu nữ Mông, Giáy, Dao vẫn cần mẫn đan len. Hỏi nhà bà Hạng Thị Sông, ai cũng lắc đầu không biết, hỏi bà cụ 90 yêu chàng trai 38, cũng chẳng ai hay.

Câu chuyện tình ầm ĩ mấy năm trước khiến cả nước quan tâm, nhưng đồng bào Mông ở vùng này chẳng hề để ý. Có thể, trong suy nghĩ của họ, chuyện đó chẳng có gì đáng ngạc nhiên, cũng có thể họ chẳng đọc báo, nên không biết.

Cụ bà Hạng Thị Sông và Giàng A Linh thời nồng cháy

Ông Lâm trao đổi bằng tiếng Mông với mấy người liền, thì được biết, cụ bà Hạng Thị Sông hiện đang bị “nhốt” ở nhà ông Vàng A Đỏ, là con trai của bà Hạng Thị Sông.

Căn nhà gỗ khang trang mới dựng khá lớn nằm ngay dưới chân núi hiện ra trong mây mù. Thấy đoàn khách đến, chủ nhà hồ hởi ra đón. Chị Dính, chủ nhà đốt lửa cho chúng tôi sưởi ấm.

Tôi trình bày là nhà báo, muốn gặp lại bà Hạng Thị Sông để hỏi thăm về chuyện tình với anh Giàng A Linh, thì chị Dính tỏ ra không vui lắm. Chị nói giọng tiếng Kinh lơ lớ: “Khổ lắm nhà báo ơi! Bà mẹ mình già rồi mà vẫn thích trai trẻ, làm xấu mặt cả nhà ta. Nhà ta ngượng với làng bản lắm rồi”.

 

 

Thấy khách đến nhà, theo thói quen, cụ bà Hạng Thị Sông trở dậy bán hàng rong

Chị Dính vừa nói dứt câu, thì có tiếng cửa mở cọt kẹt. Trước mặt tôi chính là cụ bà Hạng Thị Sông. Cụ bà vẫn như xưa, dáng dấp nhỏ, gầy, nhưng nước da căng bóng. Trên tay cụ bà cầm một nắm mũ mão, khăn thổ cẩm, vòng vèo.

Tưởng khách du lịch, bà cứ dúi những thứ ấy mời mua. Hàng chục năm bán hàng ở thị trấn, tiếp xúc với người dưới xuôi, với đủ các loại khách từ khắp thế giới, nhưng cụ bà vẫn chẳng nói được tiếng gì ngoài tiếng Mông.

“Người rừng” Trần Ngọc Lâm phiên dịch, nói rằng, có nhà báo gặp bà, hỏi chuyện về mối tình với Giàng A Linh, thì bà mới thôi chào mời. Vừa nhắc đến Giàng A Linh, cụ bà đã vén vạt áo lau nước mắt.

Con cháu thay nhau ở nhà giám sát cụ Sông.

 

Mấy năm trước, khi nhắc đến chuyện Giàng A Linh bị bệnh, thi thoảng lại lăn ra co giật, bà Hạng Thị Sông thương người tình đã tuôn nước mắt. Giờ nhắc đến Linh, bà lại khóc được ngay.

Khi bà Sông còn đang lau nước mắt, thì một cô chắt xen vào: “Cụ con nhớ người yêu đấy các chú ạ. Ngày nào cụ cũng tâm sự với bọn con. Cụ bảo cụ nhớ chú Linh như con nai nhớ rừng, như con cá nhớ sông, con đại bàng nhớ núi. Cụ con hay khóc lắm. Cứ nhắc đến chú Linh là cụ khóc ngay”.

Rồi bà Sông nắm tay hỏi tôi: “Cháu có gặp Linh không? Nó có khỏe không? Có có còn nhớ bà hay quên bà rồi?”.

Cụ Hạng Thị Sông

Hỏi han một hồi, rồi bà quay sang mắng nhiếc đám con. Bà kể rằng, đám con đã chia rẽ mối tình của bà, đã bắt bà về, nhốt như tù nhân.

 

Chị Dính cũng rơm rớm nước mắt kể rằng, việc nhốt mẹ ở nhà là việc cực chẳng đã. Cuộc đời mẹ chị vốn nhiều bất hạnh, đã qua tới mấy đời chồng mà chẳng được bình yên.

Chồng đầu của bà Sông là với cụ ông ở xã Sa Pả. Nhưng có với nhau được 3 người con thì chồng chết.

Sau đó, bà Sông yêu cụ ông ở bản Cát Cát. Nhưng tình duyên trắc trở. Bà Sông có một người con với ông này, nhưng lại không đi đến được hôn nhân, vì gia đình nhà trai ngăn cản.

 

Cụ Sông tặng mũ cho ông Lâm.

 

 

Tặng mũ cho lương y Phạm Văn Thanh

 

Gạt nước mắt, bà Sông lấy chồng ở xã San Sả Hồ. Có với ông này một người con, thì ông chết vì bạo bệnh. Bà Sông đi bước nữa với người đàn ông ở xã Sử Pán, đẻ được 3 người con. Nhưng rồi, cụ ông này cũng bỏ bà đi trước vì tuổi già.

Bao năm cô đơn, chèo chống nuôi con, đến cuối đời, bà Sông mới lại có được một cuộc tình trong mộng, với chàng trai sinh năm 1975, tức kém bà tới 52 tuổi. Họ đã có thời gian yêu nhau say đắm ngót một thập kỷ.

Chị Dính bảo: “Họ yêu nhau kinh lắm, không sao tách ra được. Hồi trước, các cụ trong bản cứ đến nhà mình đề nghị kéo mẹ mình về, chứ cứ để yêu nhau lộn tùng phèo thế thì chả ra sao cả. Có đến cả chục lần đích thân mình và các cháu về Sapa, nói nặng có, nói nhẹ có, nhưng chẳng ăn thua gì.

 

Cụ Sông và con cháu.

Lần nào mình về, mẹ cũng tránh mặt, không thèm nói chuyện. Mình nói nhiều quá thì bà đuổi mình về. Bà chửi ráo cả con lẫn cháu. Mình gặp thằng Linh, bảo nó đừng yêu bà già nữa, đi tìm gái trẻ mà lấy, nhưng thằng Linh lại bảo chỉ yêu mẹ mình thôi, không yêu ai khác nữa.

Suốt mấy năm trời can ngăn chẳng được, nên gia đình cũng nản, mặt kệ mẹ muốn làm gì thì làm, muốn yêu thì yêu. Yêu nhau thì mặc kệ, chứ lấy nhau thì nhất định không đồng ý. Mẹ mình cũng dẫn Linh về đòi cưới, nhưng nhà mình đuổi thẳng cổ, nên không dám về nữa”.

Theo chị Dính, cách đây mấy tháng, bà Mẩy, người cùng bán hàng rong với cụ bà Sông ở thị trấn Sapa hớt hải chạy về thông báo bà Sông bị ốm nặng lắm, nằm bẹp trong nhà trọ.

 

 

Lương y Phạm Văn Thanh tặng quà cho cụ bà Hạng Thị Sông.

Nghe tin mẹ ốm mà như… bắt được vàng. Chị Dính và anh trai là ông Đỏ, cùng đám con cháu tức tốc xuống thị trấn Sapa đón bà Sông về nhà chăm sóc. Sau khi được thầy lang bốc thuốc, được chăm bẵm tận tình, thì bà Sông khỏi bệnh. Bà đòi về thị trấn bán hàng, nhưng đám con cháu không cho đi nữa.

Từ bấy đến nay, mấy người con phân công nhau trông nom, không cho bà bước chân xuống đường cái. Không gian của bà chỉ là căn nhà, mảnh sân và đoạn dốc. Hễ bà bước chân ra đường cái là đám con cháu chạy theo kéo bà về.

Nhiều lần bà nổi khùng, chửi bới, đòi đi, nhưng đám con cháu cứ bỏ ngoài tai, nhất định không cho bà đi nữa. Bà nhớ Sapa, nhớ người tình, đám con cháu cũng làm ngơ.

 

 

“Nếu cháu gặp Linh thì bảo bà nhớ Linh nhiều lắm”.

Tôi hỏi: “Thế Giàng A Linh có đến tìm bà Sông không?”. Một cô cháu bảo: “Mấy lần chú Linh tìm đến, nhưng cả nhà cháu xua đuổi, không cho chú ấy vào nhà gặp cụ. Lâu nay không thấy lên nữa”.

Chào từ biệt gia đình, cụ bà Hạng Thị Sông cứ chạy theo chúng tôi, phát cho mỗi người một chiếc mũ, đeo cho mỗi người một chiếc vòng may mắn. Cụ dặn dò tôi: “Nếu gặp Linh thì bảo bà nhớ Linh nhiều lắm. Bà yêu Linh nhiều lắm. Linh giữ gìn sức khỏe nhé. Đừng uống rượu nhiều…”.

Còn tiếp…

 

(Theo VTC News)

Leave a Reply