Chiêu lừa tình kinh thiên động địa của ‘gái vẽ’

Hậu quả những cuộc săn tình của ‘gái vẽ’ thường làm các đại gia tiêu tốn nhiều tài sản, thậm chí khuynh gia bại sản.

Cách gọi “kiều nữ” dành cho các cô gái chân dài thỉnh thoảng cũng bao hàm nghĩa không chung thủy trong tình cảm nhưng chỉ mới xuất hiện và rộ lên sau một vài bộ phim truyền hình nhảm của Việt Nam. Thực ra từ lâu, giới dân chơi, giang hồ và thậm chí lưu manh đã có cụm từ “gái vẽ” để chỉ các cô gái đẹp chuyên đi lừa tình, lừa tiền quý ông hảo ngọt…

“Gái vẽ” có 3 kiểu xuất thân và tất nhiên, từ cách xuất thân sẽ có 3 kiểu săn trai với vài chục kiểu nạn nhân “chết vì ham vui, xui vì dại gái”. “Gái vẽ” bình dân xuất thân bần hàn, may được ông trời cho chút nhan sắc, thường thì được đào tạo, trưởng thành từ môi trường nhà hàng, bia ôm, vũ trường, quán cà phê bi-a…

Nguyễn Thị Son, sinh năm 1990, lưu lạc lên Sài Gòn từ khi 12 tuổi trong vai ôsin giữ trẻ cho một gia đình bà bác họ. Đến tuổi 15, chỉ trong vài tháng, Son trở nên phổng phao, xinh đẹp. Bà bác nhận ra hiểm họa bèn chuẩn bị cho cô bé nghỉ việc nhưng chưa kịp ngăn ngừa thì Son đã mang bầu với con rể của bà.

Tất nhiên với vài triệu đồng để giữ hạnh phúc cho con gái, bà bác chẳng tiếc gì. Hậu quả được giải quyết triệt để và Son bị tống ra khỏi cửa. Thay vì về lại quê hương, Son thuê phòng trọ và xin vào phụ bán cà phê vùng Phan Văn Trị, Gò Vấp.

Điều mà bà bác nếu biết được chắc phải té xỉu là tiền thuê nhà trọ của đứa cháu họ xa lại là tiền của chồng bà. Hằng tuần theo lịch, ông đi thăm trang trại ở Bình Phước. Son lại có bầu bởi việc ghé thăm phòng trọ của ông bác. Lần này, ông bác cho cô bé chưa đầy 17 tuổi một khoản tiền kha khá đủ để mua chiếc Attila và sống lay lắt vài tháng trước khi ông biến mất.

Những tháng ngày tiếp nối, Son học hỏi mọi việc, mọi sự và mọi thuộc tính của đàn ông từ một bà chủ quán cà phê khu Nguyễn Văn Lượng, Gò Vấp. Chỉ sau 2 tháng, Son ra nghề. Lão chủ cơ sở làm thùng carton trên đường Nguyễn Oanh “dính chấu” đầu tiên với Son.

Không thể cảnh giác với một cô bé mắt lúc nào cũng ngơ ngác và chẳng biết gì về nghệ thuật giường chiếu, lão hết lòng chiều chuộng Son và toan xây dựng phòng nhì với cô bé thua lão tròn “bốn sọi” (40 tuổi). Son nghỉ hẳn việc bưng bê cà phê và hằng tháng nhận lương 10 triệu đồng từ lão chồng hờ chưa kể việc cô bé muốn gì được nấy.

Mua tivi, đầu máy cho người yêu bé bỏng được vài ngày thì lão ngạc nhiên khi thấy những tài sản đó không cánh mà bay. Son cho biết, mẹ cô vừa lên thăm và chẳng có quà gì cho gia đình ở quê nên cô bé phải gửi về làm quà.

Chiếc Attila của ông bác cũng chuyển về quê nên trách nhiệm mua chiếc Nouvo trở thành trách nhiệm của lão chồng già. Lúc thì tiền sửa nhà, lúc thì chuộc giấy tờ đất cầm cố ngân hàng, lúc mổ tim cho bà ngoại, lão “chồng” khốn khổ phải lo tất tần tật kẻo cô bé thiếu gì người đeo đuổi nghĩ đến khoảng cách tuổi tác của 2 người mà sinh lòng phụ bạc.

Sau vài tháng sở hữu, lão đã tiêu thâm hụt vào khoản nợ của các bạn hàng. Lão than thở với “cô vợ nhí” nhằm giảm bớt những yêu cầu vô tội vạ của nàng. Nàng nước mắt ngậm ngùi xin lão lần chót số tiền 120 triệu đồng cho “má em sang sạp hàng ở chợ”. Lão è cổ ra đưa cho cô bé với câu dặn dò thê thảm: “Lần chót nghen em, anh không còn nữa đâu!”.

"Gái vẽ" được chia ra làm 3 loại: bình dân, trung bình và cao cấp nhưng cô nào cũng có mục tiêu săn được càng nhiều càng tốt.

“Gái vẽ” được chia ra làm 3 loại: bình dân, trung bình và cao cấp nhưng cô nào cũng có mục tiêu săn được càng nhiều càng tốt.

Giai đoạn “về đích” của “gái vẽ” Nguyễn Thị Son khởi động. Một cú điện thoại nặc danh từ số khuyến mãi gọi đến cho vợ của lão. Nội dung cảnh báo về việc lão đang theo đuổi một cô bé bán cà phê mà vài tháng nữa mới đủ tuổi thành niên. Và kẻ nặc danh cũng tâm sự thêm là “cô bé ấy đã có chồng chưa cưới và rất ghê sợ lão dê già”. Vụ đánh ghen diễn ra ở khu nhà trọ êm ả vì bà vợ chỉ tấn công lão chồng mà thông cảm cho cô bé bán cà phê đang là “nạn nhân” của lão già dê đốn mạt.

Phi vụ hoàn hảo đến mức ngay chiều hôm ấy, Son đã ngồi sau xe SH của một gã chủ xà lan chở cát lên Diamond Plaza mua sắm quần áo và son phấn. Những lúc cao điểm, Son phải chia lịch để các “con mồi” không đụng mặt nhau.

Cô xin tiền của đại gia này nhưng lại bay ra Hà Nội, lên Đà Lạt nghỉ ngơi, hú hí với đại gia khác trong khoảng thời gian “thăm viếng cố hương”. Loại “gái vẽ” này rất dễ làm các đại gia thứ thiệt “gãy cổ” vì quan niệm gái quê là rau sạch.

Một loại “gái vẽ” khác có xuất thân chí ít cũng hết lớp… 8. Các cô này thường tìm lấy một công việc có thu nhập cao hơn nhiều loại xuất thân bình dân. Và để săn được (hay bị săn) loại gái này, các khổ chủ phải tốn khá nhiều “thóc gạo” trong các chuyến đi bar, shopping hay du lịch nước ngoài.

Một vũ nữ múa cột tên My, thu nhập hằng đêm không dưới 5 triệu đồng, có dưới trướng cả chục “đứa em dễ thương”, kể lại quá trình thành “gái vẽ” chuyên nghiệp của mình. Cô rời Vĩnh Long lên Sài thành khi đứa con vừa thôi nôi. Khá xinh đẹp nên khi phục vụ quán nhậu khu sân banh Nguyễn Kim, cô lọt vào tầm ngắm một chàng chụp ảnh tên Du “nói chuyện hay nhưng tiền ít”. Chụp một sê-ri ảnh sex 100% và bỏ quán nhậu đi làm ở vũ trường theo lời “khuyên” của chàng phó nháy, My quyết tâm đổi đời.

Những lúc rảnh, cô mua đĩa múa cột của Hong Kong, Thái Lan… về nhà tự tập. Chưa đầy một tháng, My đã ra nghề. Cô phát hiện ra việc múa là chuyện nhỏ, phô diễn những động tác khiêu dâm mới là… chuyện lớn.

Một cao thủ múa cột đắt show nhất, nhì thành phố nhận My là “sư muội” và hướng dẫn cô tận dụng “của trời cho” để trở thành “gái vẽ” với thu nhập tính bằng trăm triệu thay vì cát-sê vài triệu mỗi đêm. Chính gã quản lý nơi My phô diễn thân xác lại là người hoàn chỉnh một cách hệ thống cho cô về phương pháp “săn trai” ở vũ trường.

Những lời đề nghị của khách “em đi chơi với anh, sáng về” không làm cho My động tâm. “Làm ăn” kiểu đó có các đệ tử của My và My của vài năm về trước. Cô chỉ nhận lời đi ăn rồi về. “Không được tham vặt, nếu muốn thu hoạch lớn…” – bài học của các đàn chị, đàn anh không cũ bao giờ.

My lần lượt săn được 3 con mồi khá “khủng”: giám đốc một công ty rượu, phó tổng giám đốc một công ty xây dựng quốc doanh và giám đốc một công ty cao su. Số tài sản thu hoạch từ 3 cuộc săn lớn (không tính những con mồi cỡ vừa và nhỏ) gần 4 tỷ đồng. Một con số đầy mơ ước đối với những nhan sắc chỉ đẹp dưới ánh đèn chớp tắt của vũ trường.

Loại “gái vẽ” thứ 3 chưa chắc có học hơn 2 loại trên nhưng cách xây dựng thương hiệu để mồi chài những con mồi “khủng”, thu hoạch động trời, thì rõ là hơn hẳn. Đây chính là “gái vẽ” siêu hạng. Nếu các cô chấp nhận kiểu “ăn bánh trả tiền”, “tiền trao cháo múc” thì nguy cơ “bể danh” trên mặt báo là cực kỳ cao. Chính vì vậy, “gái vẽ” loại này chỉ “cặp” rồi “moi” chứ dứt khoát nói “không” với những lời đề nghị khiếm nhã.

Khi xác định mình “đủ độ đẹp”, những cô gái này liền ghi danh vào học ở các trung tâm đào tạo người mẫu, diễn viên. Sau đó, bằng mọi giá phải bon chen vào thế giới showbiz, kể cả “cúng tiền” và “cúng thịt”. Khi định danh là một thành viên, dù nhỏ hay to, của giới nghệ thuật, các cô mới bắt đầu trổ tài đánh bắt.

Trân – một nữ diễn viên tuổi trẻ tài cao – cũng lao vào các “cuộc săn” khi cơ thể chưa hoàn toàn nảy nở và cũng liên tục đánh bóng tên tuổi mình bằng hàng loạt scandal, đã tranh chấp ngấm ngầm với một “gái vẽ” “mần phim” khác là Hương. Gã đại gia (rất tiếc là dỏm) chơi chiêu bắt cá hai tay, công khai tạo cạnh tranh giữa hai cô “gái vẽ” chưa đến tuổi thành niên.

Trúng kế, Trân bớt đòi hỏi và ra sức “chứng minh tình yêu” với gã. Hương không khôn hơn mà là may mắn khi vẫn còn chút niềm tin vào tình yêu đích thực nên chưa nỡ rời bỏ anh bạn trai sinh viên của mình. Cuối cùng “kẻ cắp gặp bà già”, Trân mất rất nhiều mà chẳng nhận được bao nhiêu bèn nói lời chia tay gã bồ. Sau đó, để chữa thẹn khi mối tình (hay là cuộc săn tiền) bị truyền thông soi quá kỹ, cô “gái vẽ” đình đám này bèn đăng đàn lật tẩy gã đại gia lừa đảo.

Theo Dân Việt

Leave a Reply